Tim ta đập hơi nhanh một chút. Không, chính xác là nó đang nhảy nhót điên cuồng và giục giã như trống trận. Ở trạm dừng xe buýt trước mặt, bóng bé hiện ra quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn. |
|
|
Hắn bước vào rạp, đưa mắt nhìn khắp lượt để tìm một chỗ ngồi ưng ý. 9 giờ sáng, rạp thưa người nhưng vì vào trễ nên chỗ ngồi lí tưởng không còn. Hắn nhìn sang góc bên trái thấy còn một hàng ghế trống,tầm nhìn vừa đủ. Hắn đến đó và ngồi xuống. Chủ nhật dài. |
|
|
Nắng chiều rực rỡ như những cánh hoa cúc. Dù không quay lưng lại, Thanh vẫn hình dung ra những giọt nắng trong veo đang đung đưa trên những sợi tóc mỏng manh của Trâm. |
|
|
Tao thấy bả xách ba cái giỏ. Người bả như con còng gió, một vai mang, một tay xách, và vì bà lùn xịt nên phải treo một cái toòng teng trên cùi chỏ. Bả hỏi tao đường lên thị trấn có xe đò hôn? |
|
|
Thức dậy khi đã rất muộn, Khoa vẫn thấy âm hưởng của chuyến bay đêm qua vọng ào ào vào từng tế bào buồn ngủ, và nếu không nhớ ra mình đang ở Trung Quốc chứ không phải Việt Nam thì hẳn là nó đã chui tịt vào chăn chiến đấu tiếp. |
|
|
Luân, Lâm và tôi, bất kỳ ý nghĩ nào liên quan đến ba chúng tôi, đều gợi lên trong đầu tôi hình ảnh ba người đàn ông ngồi quanh một chiếc bàn tròn. Không phải là chiếc bàn vuông bốn cạnh, như thế lại thừa ra một chỗ trống. |
|
|
Thấm thoắt đã lại mưa phùn ngoài Giêng xuân mới. Năm nào cũng vậy, trước hội Lim, bụi ngọc trắng lại phủ xuống phù sa như đón mừng. Khách về hội trên đất nâu ẩm ướt và cỏ xanh mơn man đang với muôn trùng tay non lên trời cao mây mù. |
|
|
Bây giờ, em bắt đầu hỏi anh. Anh chỉ có nhiệm vụ trả lời tất cả những câu hỏi một cách chính xác và nghiêm túc. |
|
|
Đêm cướp mất emTôi một mình với bóngTin thơ thả lên trờiTrăng thượng huyền ai ngóng? |
|
|
Những lần làm việc đến nửa khuya, lúc đặt lưng xuống giường mới hay đã quá giấc, đành bấm bụng đếm đêm bao nhiêu dài. Nằm chờ cơn buồn ngủ tới, tiếng nhạc từ đâu vẳng lại, xao xác. |
|
|
Mọi năm tôi thường lên Đà Lạt vào khoảng tháng muời một.Lúc ấy là đầu mùa đông. Bước xuống sân bay Liên Khương, cùng với không khí se lạnh và đầy hương gió núi, đập vào mắt tôi đầu tiên bao giờ cũng là thảm dã quỳ rực lên trong nắng. |
|
|
Tôi mở mắt thức dậy lúc 9 giờ 30 phút sáng. Thứ ánh sáng cả trăm năm mới nhìn lại được không làm tôi ngỡ ngàng bằng lối trang trí trong căn phòng. Các bức tường giống như những màn hình tinh thể lỏng, chứa đầy máu đỏ, cuồn cuộn như những dòng dịch chuyển của dung nham núi lửa. |
|
|
Dãy nhà trọ có năm phòng, diện tích như nhau: bốn mét vuông; kiến trúc như nhau: thấp tè, bít bùng, như cái hộp, không cửa sổ, cửa sau, chỉ có một sàn nước, khu vệ sinh sinh hoạt chung; vật liệu xây dựng như nhau: nóc thiếc, vách thiếc, cửa cũng được đóng bằng thiếc. |
|
|
Đã lâu lắm rồi Bé không ngồi cầm cây bút để viết thư cho ai như trước nữa. Thời gian và công việc như cuốn hút con người ta vào guồng máy của nó để rồi đôi khi, bất chợt ngồi nhìn lại mới thấy mình bỏ quên đi và lãng phí rất nhiều điều |
|
|
Đọc bao nhiêu câu chuyện về bạn thân, nghe bao nhiêu định nghĩa về “người bạn thật sự”, nhiều lúc mình cũng tự hỏi: “Mình có người bạn thật sự nào không?”. Hình như là có |
|
|